CÙNG MÂY TRỜI PHIÊU LÃNG
Sẽ là gã khờ nếu không yêu em
Vì lẻ đó anh là người được chọn
Chiếc dép phơi lưng thương người dễ ốm
Ngửa mặt nghênh đời áo gió phong phanh
Lất bất lơ bơ đất hạn để dành
Hơi nước ứ gom mây trời lọc tắm
Rất ngu ngơ khi tâm hồn bị nắm
Rớt bồn chồn bó gối giữa màn mưa
Có dễ gì để biết – em ưa
Giông tố thổi tình trôi mấy kiếp
Phương nam ừ – giang tay hào hiệp
Lữ khách cười phóng khoáng ta say
Rượu trăm năm – nâng chén mắt cay
Tóc luống tuổi cạn bao nhiêu ngày nhỉ
Câu thơ ủ chưng cất lòng phải nhớ
Dẫu muộn màng năm tháng cũng khôn nguôi
Khỏi phải bàn – em đã có trong tôi
Khi ngúng nguẩy, khi giận hờn da diết
Đo tình nhau – gã khờ vờ keo kiệt
Thời gian còn độ lượng ghé môi hôn.

Viên sỏi và ô làng xanh
Vẽ lên sân đình
Những ô làng xưa
Nét củi than
Có vòm trời riêng tuổi nhỏ
Ngày ô chia cho thửa ruộng chín vàng
Lang thang lượm ở bãi sông
Từng viên sỏi nao lòng con sống dạt
Ta chuyền tình yêu vào đất
Viên sỏi qua ô làng vuông
Hai phía trời rộng mở
Dìu nhau qua từng giấc mơ
Giấc mơ cõng viên sỏi trắng vàng
Sân trước nhà em đầy bạn gặt
Thơ ngây chìm trong mắt
Lúa ngô tràn mấy sân phơi...
Đi hết thời chiến tranh
Về bến chiều nhạt nắng
Lần theo bờ ruộng vắng
Tóc xanh đã phai màu
Đếm thời gian xa nhau
Để neo lòng ở lại
Con sông nhiều bến bãi
Ta chờ nhau - em ơi
Viên sỏi - ô làng xanh
Lăn hoài trong nổi nhớ
Em qua mùa chờ đợi
Trong ô làng - ngày xưa.
Tháng Sáu Pleiku
Ở Pleiku trời sương như khói
Áo màu xanh, xanh lá bên đường
Ta cũng thấy má người au đỏ
Còn tóc chừng ngai ngái mùi hương.
Nhà em đầu, nhà anh cuối phố
Mà mấy khi đều đặn thăm nhau
Kìa nhà em bông chi vàng ngõ ?
Ngập ngừng lòng quên bỏ lại sau.
Em yên ổn quanh đời che chở
Khoảng vườn xanh cửa khép im lìm
Một cây thông già lêu nghêu đứng
Chiều nay thêm một bóng lặng thinh.
Ở Pleiku buồn khi đêm xuống
Nghe rất thèm một mái nhà êm
Một mình ở đây hoài cũng lạnh
Ta về buồn ấp ủ hơi đêm.
Tháng sáu Pleiku đầy hơi nước
Ta lang thang như kẻ cùng đường
Mới biết ta có thời tạo nghiệp
Ở Pleiku - tình tan như sương