
CÙNG MÂY TRỜI PHIÊU LÃNG
Sẽ là gã khờ nếu không yêu em
Vì lẻ đó anh là người được chọn
Chiếc dép phơi lưng thương người dễ ốm
Ngửa mặt nghênh đời áo gió phong phanh
Lất bất lơ bơ đất hạn để dành
Hơi nước ứ gom mây trời lọc tắm
Rất ngu ngơ khi tâm hồn bị nắm
Rớt bồn chồn bó gối giữa màn mưa
Có dễ gì để biết – em ưa
Giông tố thổi tình trôi mấy kiếp
Phương nam ừ – giang tay hào hiệp
Lữ khách cười phóng khoáng ta say
Rượu trăm năm – nâng chén mắt cay
Tóc luống tuổi cạn bao nhiêu ngày nhỉ
Câu thơ ủ chưng cất lòng phải nhớ
Dẫu muộn màng năm tháng cũng khôn nguôi
Khỏi phải bàn – em đã có trong tôi
Khi ngúng nguẩy, khi giận hờn da diết
Đo tình nhau – gã khờ vờ keo kiệt
Thời gian còn độ lượng ghé môi hôn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét